21 tháng 12

 Nhìn vào thực tế, người Do Thái không chỉ để lại của cải vật chất, mà còn truyền lại tố chất và kỹ năng tạo ra của cải cho con cháu mình, những thứ đó còn giá trị hơn tiền bạc. Và thứ giá trị ấy không đến từ sự thừa kế, nó đến từ phương pháp giáo dục, cụ thể là những kỹ năng quản lý tài sản từ thuở nhỏ được người Do Thái nắm bắt và vận dụng.

 Người Do Thái có một phương pháp đặc biệt về giáo dục kỹ năng quản lý tài sản cho con cái, họ bắt đầu triển khai các bài học quản lý tài sản gia đình từ khi trẻ ba hoặc bốn tuổi, đó dường như đã thành thông lệ của cả dân tộc.

 Ba tuổi: Phân biệt tiền giấy và tiền kim loại nhận biết mệnh giá.

 Bốn tuổi: Biết không thể mua hết các mặt hàng, vì thế cần phải lựa chọn.

 Năm tuổi: Hiểu rõ tiền là thù lao lao động, nên phải chi tiêu hợp lý.

 Sáu tuổi: Có thể đếm được những số tiền lớn bắt đầu học tích lũy tiền, bồi dưỡng ý thức quản lý tài sản.

 Bảy tuổi: So sánh lượng tiền của mình với giá cả hàng hóa, xác nhận bản thân có khả năng mua hàng hay không.

 Tám tuổi: Biết mở tài khoản tiền gửi tại ngân hàng, nghĩ cách kiếm tiền tiêu vặt.

 Chín tuổi: Lập kế hoạch chi tiêu, biết mặc cả giá cả với của hàng, biết giao dịch mua bán.

 Mười tuổi: Biết tiết kiệm tiền trong sinh hoạt thường ngày để sử dụng vào những khoản chi lớn hơn như mua giày trượt băng, ván trượt…

 Mười một tuổi: Học cách nhận biết quản cáo và có quan niệm về giảm giá và ưu đãi.

 Mười hai tuổi: Biết quý trọng đồng tiền, Biết tiền không dễ kiếm được, có quan niệm tiết kiệm.

 Từ mười hai tuổi trở lên: Hoàn toàn có thể tham gia các hoạt động quản lý tài sản cùng với những người trưởng thành trong xã hội.

Trẻ em Do Thái học các quản lý tài sản trong suốt thời thiếu niên, kể từ khi chúng vừa mới bắt đầu có khái niệm về “đếm” và biết những phép tính cộng trừ đơn giản.

Các bậc phụ huynh Do Thái dạy con em mình hiểu rõ mối quan hệ hữu cơ giữa tiền bạc và mua sắm, họ cho trẻ em vốn riêng, khác với phụ huynh Trung Quốc, họ không chủ trương cho trẻ để dành toàn bộ số tiền, ngược lại, họ khuyến khích trẻ em tiêu hết tiền một cách hợp lý như mua quà ăn vặt, đồ chơi hoặc quần áo mà trẻ thích.

Sau khi chi tiêu, phụ huynh phân tích cho trẻ em hiểu mua sắm như vậy là có hợp lý, có cần thiết hay không, từ đó rút ra kinh nghiệm gì, bài học gì. Họ quan niệm, thà cho con tiền tiêu vặt định kỳ và đặt ra quy định hạn chế chi tiêu còn hơn là để nó chìa tay xin tiền phụ huynh như “ăn mày”.

Nguồn: Nguyễn Phùng Phong